Tuy nhiên, Công Phượng lại là một trường hợp đặc biệt, bởi quãng thời gian “du học” bất đắc dĩ hơn 1 năm qua, từ Incheon United cho tới Sint Truidense đã khiến Công Phượng từ một tiền đạo trẻ giàu tiềm năng nhất nhì Việt Nam có lúc bỏ quên cả một kỹ năng cơ bản của cầu thủ là sút bóng (pha sút hụt bóng ở trận Thái Lan-Việt Nam tại vòng loại World Cup 2022 ở sân Thammasat vào tháng 9/2019).
Nếu được tự do lựa chọn theo nguyện vọng cá nhân, chưa chắc Công Phượng đã đi theo con đường như trên, nhưng ở hoàn cảnh của mình, tiền đạo này không có phương án nào khác.
Xem thêm: https://truoctrandau.com/quoc-te
Vẫn biết mọi sự so sánh đều khập khiễng nhưng nếu nhìn vào số phận của Công Phượng và Takumi Minamino, những người cùng nổi lên khi khoác áo U19 Việt Nam và U19 Nhật Bản ở giai đoạn 2013-2014, thì mới thấy sự khắc nghiệt của bóng đá chuyên nghiệp.
Cùng ở tuổi 25, trong khi Minamino đã tiến một bước dài từ CLB FC Red Bull Salzburg đến đội bóng số một châu Âu hiện tại là Liverpool thì Công Phượng vẫn đang vất vả tìm lại chính mình, và có thể khẳng định các chuyến xuất ngoại tới Mito Hollyhock, Incheon United hay Sint Truidense của Công Phượng không thể được coi là những trải nghiệm thành công và đáng nhớ.
Thậm chí, quãng thời gian ngồi dự bị hoặc tệ hơn là không được đăng ký thi đấu tại những CLB nói trên đã mài mòn khả năng chơi bóng của Công Phượng, để rồi bây giờ thi thoảng Công Phượng vẫn mắc lỗi ở những pha xử lý rất cơ bản, một điều rất hiếm thấy trước đây.
Thật may cho Công Phượng và cho cả bóng đá Việt Nam là cuối cùng anh đã được trở về chơi bóng ở quê nhà, môi trường có lẽ là phù hợp nhất với Công Phượng vào thời điểm này.